Ngày 9 tháng 11 năm 2025, sân trường Trung tâm GDNN –
GDTX Thanh Trì rộn ràng tiếng cười, tiếng gọi nhau thân thương trong buổi gặp mặt
kỷ niệm 30 năm ra trường của cựu học sinh niên khóa 1992 – 1995 – những người từng
học dưới mái trường Vừa học vừa làm Đông Mỹ thân yêu năm nào. Ba mươi năm –
quãng thời gian đủ dài để những cô cậu học trò năm ấy trưởng thành, để mái trường
xưa đổi thay, nhưng tình thầy trò, tình bạn và ký ức Đông Mỹ vẫn còn nguyên vẹn
như mới hôm qua.
Từng bước chân trở về, từng ánh mắt, nụ cười đều chất chứa
bao cảm xúc. Gặp lại nhau sau bao năm tháng, mọi khoảng cách, thời gian dường
như tan biến. Những kỷ niệm thời áo trắng lại ùa về – là giờ ra chơi rộn rã, là
những buổi học đêm dưới ánh đèn dầu, là lời dạy của thầy cô vẫn còn vang vọng
đâu đây.
Trong không khí trang trọng, xúc động, các thế hệ cựu học
sinh đã bày tỏ lòng tri ân sâu sắc tới các thầy cô giáo – những người đã gieo hạt
giống tri thức và nhân cách, để hôm nay bao thế hệ học trò vững vàng nơi cuộc sống.
Những bó hoa tươi thắm, những lời chúc chân thành được gửi tới thầy cô chính là
minh chứng cho tình cảm thiêng liêng ấy – tình thầy trò không phai theo năm
tháng.
Các thầy cô giáo năm xưa – những người đã hết lòng dạy dỗ,
dìu dắt – xúc động khi gặp lại học trò của mình, nay đã trưởng thành, có người
tóc đã điểm bạc, có người đã là ông, bà, cha, mẹ. Những bó hoa tươi thắm, những
cái ôm, những lời cảm ơn chân thành là minh chứng cho tình thầy trò thiêng
liêng, sâu nặng và vĩnh cửu.
Các thầy cô giáo – những người từng gieo mầm tri thức –
xúc động khi nhìn thấy học trò mình nay đã trưởng thành, thành đạt, và vẫn giữ
trong tim sự tri ân sâu sắc. Những bó hoa, những lời cảm ơn chân thành gửi đến
thầy cô là những cánh thư không lời của tình nghĩa và lòng biết ơn.
Buổi gặp mặt khép lại trong những cái ôm, những tấm hình
lưu niệm, những lời hẹn “sẽ còn gặp lại”. Dẫu mỗi người đã đi một hướng, nhưng
tất cả đều mang trong tim một điểm chung – mái trường Đông Mỹ – Thanh Trì, nơi
khởi đầu của bao ước mơ và tình bạn đẹp nhất đời người.